06:56 - 23/03/2017

Đánh đu mạng sống thời hóa chất

Hiện nay, thực phẩm bẩn từ nhiều nguồn do cơ quan quản lý an toàn vệ sinh thực phẩm không kiểm soát nổi, từ mọi ngóc ngách thực phẩm bẩn đã hiện diện khắp nơi: một phiên chợ chồm hổm lề đường, trong một quán cóc bình dân tới nhà hàng sang trọng. Quả thật thực phẩm bẩn  đang là mầm họa cho mọi người và là nỗi lo không chỉ riên ai.

Đủ chủng loại thực phẩm bẩn

         Trước hết xin nói về “hương”. Trên thị trường hiện nay, không cần phải vào chợ hóa chất Kim Biên ở  quận 5 TP.HCM mới mua được hóa chất tạo mùi thương cho “thực phẩm” đúng như mong muốn. Một bếp trưởng gia đình hay bếp trưởng…quán nhậu, nhà hàng sang trọng nếu muốn mùi hương thịt gà, thịt heo, thị bò, thịt dê, kể cả thịt cầy, thịt chồn cứ thẳng ra các tiệm tạp hóa hoặc chợ làng hỏi mua hóa chất tạo mùi hương như vừa kể trên đều được đáp ứng đầy đủ từ một gói hóa chất nhỏ, lẻ cho tới…cả ký tha hồ mang về chế biến. “Hương” được sử dụng nhiều nhất trong chế biến lẩu, từ lẩu “ ông thầy” cho tới lẩu hải sản, đặc biệt là lẩu “thập cẩm”. Một gói nhỏ hóa chất tạo mùi hương dạng bột, hoặc một bịch nylon nhỏ đựng chút xíu dung dịch có thể cho ra thành phẩm từ một cái lẩu cho tới cả chục cái lẩu nghi ngút khói, dậy mùi hương “quyến rũ” mà thực khách sì sụp chan, húp, lùa…không biết chán và cả không biết mình bị lừa ăn món dởm thay vì lẩu dê nhưng hóa ra đó là lẩu thịt heo giả dê, nhất là món vú dê thì đến 99,9% là…vú heo tẩm ướp mùi hương giả vú dê. Dân nhậu “sành điệu không chỉ ở Sài Gòn mà khắp Nam Kỳ Lục Tỉnh đều mê món “lẩu súng đạn” của mấy ngôi quán tà tàn nằm trên đường Ngô Thời Nhiệm Q3, sau này phổ biến sang các quận ven như Gò Vấp, Hóc Môn, Q7, Q8. Đâu ai biết rằng món “súng đạn” đó của các loại động vật chết vì dịch bệnh khắp nơi được phù phép nằm trong nồi lẩu và rồi chui vào lục phủ ngũ tạng người tiêu dùng.

Kế đến là thịt. Trong thịt trước hết xin đề cập đến thịt phơi khô như: khô nai, khô bò, khô mực…không gì dễ giả bằng khô. Du khách mà đặc biệt là du khách nước ngoài sau một chuyến du xuân ở Vũng Tàu trở về qua địa phận Long Thành sẽ thấy những quầy sập bày bán các loại khô này rất “hoành tráng”. Tất nhiên nếu đi ô tô riêng thực khách muốn mua thì ghé lại ngã giá còn đi xe đò, chắc chắn thực khách sẽ “không thoát” vì các lại xe đò từ bậc trung tới cao cấp đều tự động ghé vào cho “quý vị quan khách” bước xuống tham quan, sau thì mua ít quà khô về ăn hay biếu. Các loại khô nai, khô bò, khô mực được đựng trong bao bì rất bắt mắt, nhưng coi chừng, nếu không cảnh giác khách sẽ mua nhầm khô dởm…nguyên con, chẳng hạn như khô mực được chế biến từ…cao su mà khi ngửi mùi vị y như khô mực, mắt nhìn chẳng khác gì mực phơi khô. Nhưng khi mang về nướng lên nghe bay mùi khét của cao su cháy đen mới biết mình bị “hố”. Không chỉ ở Long Thành mà ở Nha Trang, du khách cũng bị gạt mua phải khô mực giả nguyên con. Trước đó còn có khô mực xé giả làm bằng bã sắn dây.

Thịt tươi, tức thịt được giết mổ từ nguồn gia súc, gia cầm sống. Nhưng ở thị trường thiếu kiểm soát chặt chẽ của ta thời gian qua, thịt bẩn được tẩm ướp hóa chất làm cho tươi, bảo quản lâu đã tràn ngập. Không chỉ nguồn thịt bẩn trong nước mà cả nguồn thịt bẩn nhập lậu, ôi thối cũng được những “doanh nghiệp” làm ăn thiếu lương tâm nhập về tung ra thị trường, bán đầy các chợ khiến người tiêu dùng hết sức hoang mang, bức xúc. Và không chỉ có thịt bẩn ướp hóa chất mà thịt dởm cũng “vàng thau lẫn lộn” ví dụ như người bán thịt heo giả thịt bò đã nhờ một loại hóa chất đặc biệt có xuất xứ từ Trung Quốc, sau khi tẩm ướp, trong vòng 5-10 phút đã “hóa phép” thành…thịt bò để lừa gạt bán cho khách hàng thu lợi nhuận cao. Bởi thịt bò đắt hơn thịt heo, còn “kỹ thuật” hô biến thịt heo thành thịt bò lại cực  kỳ dễ dàng, nhanh chóng nhờ một loại hóa chất cực kỳ rẻ. Những kẻ bán món “thịt lừa” này thừa biết hóa chất biến thịt heo thành thịt bò rất độc hại, có thể gây ung thư, nhưng vẫn cố tình lừa bán cho người tiêu dùng, bất chấp sức khỏe, tính mạng của “ thượng đế”. Không chỉ có thịt, mà còn có cả lục phủ ngũ tạng động vật bẩn được nhập về bán cho các quán nhậu, nhà hàng “chế biến” thành những món khoái khẩu.

Ngoài thịt gia súc bẩn còn có thịt gia cầm cũng bẩn không kém bởi chúng đã hư thối hoặc hết vì dịch bệnh mà lẽ ra phải loại bỏ, trái lại được nhập về “xử lý” bằng hóa chất đã biến thành “ chân, đầu, cổ, cánh, phao câu” trắng phau, tươi rói. Sau khi được tẩm ướp hóa chất, gia vị chúng trở thành những món nướng thơm ngon, hấp dẫn. iêng gà quay, vịt quay, heo quay khi đã tẩm ướp và…quay rồi thì khó ai biết nó xuất xứ từ đâu, từ ổ dịch bệnh hay giết mổ bất hợp pháp. Gần đây lại có món trứng gà nướng Thái Lan bán tràn lan ngoài lề đường mà thực chất là trứng gà công nghiệp được phù phép bằng “gia vị” bí truyền để trở thành món đặc sản trứng gà nướng Thái Lan bùi, béo và…rất mất vệ sinh lẫn đe dọa sức khỏe giới trẻ vì chạy theo phong trào…ăn uống lề đường mà được đua nhau ăn món trứng nướng này là một đẳng cấp mới.

Rau củ quả độc hại

        Trước đây, rau muống  được cho là loại rau bình dân có mặt trong bữa cơm gia đình của mọi người, nhất là người nghèo. Hiện tại gặp thời “bão giá”, rau muống cũng tăng giá lên gấp mấy lần nhưng vẫn được ưa chuộng vì so với các loại rau khác vẫn còn…hợp với túi tiền của đại bộ phận cư dân nghèo. Nhưng hiện rau muống cũng không còn an toàn cho người sử dụng khi bị một số “nhà vườn” vì lợi nhuận đã bón phân cho rau muống bằng nhớt máy phế thải. Ăn loại rau muống này thì nguy hại khôn lường, nhưng mấy bà nội trợ lại thích mua rau muống cọng căng tròn, lá xanh tươi mơn mỡn mà đây lại là loại rau muống được bón bằng nhớt. Ngược lại rau muống trồng theo cách truyền thống dưới ruộng nước, ao hồ, kênh rạch sau khi cắt mang ra chợ thì mau héo, trong khi đó rau muống bón phân nhớt thải thì tươi lâu, xanh mơn mỡn nhìn rất bắt mắt nên “nhà vườn” vô lương tâm đã canh tác rau muống bằng nhớt và bán vô tội vạ.

Về củ, hiện nay ở khắp các chợ từ thành thị đến thôn quê đều tràn ngập cà rốt và khoai tây nhập từ Trung Quốc kể cả tỏi. Cà rốt, khoai tây Trung Quốc củ to dị thường, màu sắc tươi rói, da bóng mịn còn tỏi Trung Quốc nhìn biết ngay, củ to, nhiều tép, giá lại rẻ hơn “hàng nội” nên rất được các bà nội trợ ưa chuộng, nhưng nông dân Trung Quốc trồng bằng chất tăng trưởng gì thì khó biết được, tuy nhiên những gì không bình thường thì tiềm ẩn nguy cơ cho sức khỏe người tiêu dùng. Riêng về trái cây, hiện trên thị trường tràn ngập trái cây Trung Quốc, không chỉ cam, lê, nho, táo, hồng… được “ngậm” chất bảo quản màu sắc bắt mắt, tươi lâu, có thứ để mấy tháng không hư mà một thứ trái thường được mọi người ưa chuộng là quýt Trung Quốc, loại trái nhỏ, màu vàng sậm còn cả cánh lá xanh tươi. Loại quýt này mua cúng để trên bàn thờ mấy tháng cành lá vẫn tươi mơn mỡn, trái chín vàng như mới hái chứng tỏ đã được tẩm ướp hóa chất bảo quản rất kỹ và đương nhiên vô cùng độc hại.

                                                                                        Màu sắc bắt mắt nhưng độc hại khó lường

Một loại trái ngày thường được ưa chuộng, không chỉ xuất hiện trong ngày Tết mà hiện nay ngày thường cũng được bán tràng ngập, đó là dưa hấu. Những trái dưa hấu Trung Quốc to đùng, vỏ xanh mơn mỡn ruột chín đỏ tươi, màu đỏ này trông rất không bình thường. Hóa ra là được chích một thứ hoá chất gì đó mà bên ngoài lẫn bên trong nhìn rất “quyến rũ” dù để rất lâu, nhưng khi bổ trái dưa ra ruột chảy nước lạ thường và tất nhiên không ai dám ăn. Thời điểm hiện nay cho đến cuối năm, khắp các chợ, hoặc đầy ngoài lề đường người ta đẩy những chiếc xe bán lựu Trung Quốc. Đặc điểm của lựu Trung Quốc trái rất to, có trái lựu to dị thường, nặng cả nửa ký. Có hai thứ lựu, lựu đỏ và lựu bạch. Lựu đỏ chín ruột đỏ tươi, lựu bạch chín ruột màu trắng trong nhưng khi đã bị chích hóa chất thì lựu bạch cũng giống như….lựu đỏ vì giữa lớp ruột màu trắng trong có xen những hột lựu màu đỏ tươi. Đến vị ngọt của lựu Trung Quốc cũng ngọt một cách dị thường.

Nước giải khát chế biến kinh hoàng

Một thứ trái hoàn toàn “thuần Việt”, dùng để ăn cái và uống nước tưởng đâu sẽ rất an toàn vì từ ngoài vào trong đều sạch, nước ngọt mát, trong lành, đó là trái dừa. Tuy nhiên dừa chỉ nên uống nước khi từ trên cây hái xuống, chứ khi đã vào tay những bà bán xe đẩy ngoài đường thì không nên uống vì dừa đã bị “tắm trắng” bằng hoá chất. Lý do dừa bị “tắm trắng” vì một lẽ đơn giản khi dừa lột vỏ trái sẻ ngã màu vàng nâu rất xấu xí. Muốn trái dừa trắng nõn nà, hấp dẫn, người bán đã nhúng dừa vào một loại dung dịch tẩy trắng. Sau khi được “tắm trắng” bằng hóa chất thì nước dừa bên trong không còn tinh khiết nữa mà đúng là một thứ nước uống kịch độc.

Cà phê là thức uống cho mọi người sành điệu, ghiền hoặc không ghiền. Vui, buồn gì cũng đi uống cà phê được, thậm chí có tâm sự muốn ngồi một mình cũng vào quán cà phê chọn cho mình “riêng một góc trời” rồi kêu tách cà phê nhâm nhi suốt buổi. Nhưng bây giờ tìm được một ngôi quán bán cà phê xịn, nguyên chất, có hươgn vị cà phê thật hơi bị hiếm. Hầu hết từ cà phê hộp, máy lạnh sang trọng cho tới cà phê cóc, bình dân vỉa hè đều bán cà phê rờm với chất tạo mùi cà phê đặc trưng Buôn Mê Thuột, đặc sản cứt chồn hay cà phê Moka…tất tất mọi thứ cà phê trên đời đều có, vì hóa chất dùng trong pha chế cà phê đều bán tràn lan trong chợ…Kim Biên.

Cà phê rởm từ khâu nguyên liệu, cái mà gọi là cà phê thực chất chỉ là bắp, đậu nành, hương liệu tạo mùi vị đặc trưng của từng loại cà phê. Hợp chất này được tẩm ướp pha trộn chất tạo dính, đường hóa học, muối gạo cho vào máy trộn, nghiền và trong nháy mắt cho ra sản phẩm cà phê như ý. Sau đó các cơ sở “chế biến cà phê” tung ra thị trường, bỏ mối cho các quán cà phê rồi tùy nghi ở đây có thêm cách pha chế riêng, cho thêm mùi vị đậm đà hơn, hoặc nếu cà phê đá thì thêm chất tạo bọt, đánh lên khiến ly cà phê nổi bọt như…bong bóng xà phòng. Chủ quán cà phê hốt bạc vì một vốn mười lời. Còn người uống cà phê thì nuốt hóa chất độc hại vào bụng chờ ngày…ung thư phát triển mới biết mình sắp chết mà không hiểu tại sao lại ra nông nỗi này?!

Các cô gái bây giờ vào quán lại thích uống nước ép trái cây giống như trong phim hay cho ra vẻ sang trọng như Tây. Nhưng ly nước ép trái cây theo yêu cầu của khách được người phụ trách pha chế của quán “pha chế” kiểu gì chỉ có họ và trời biết. Nhưng đại thể, cái thứ nước ép trái cây mang tên: ổi, xòai, cam, lê, táo, bơ, thơm, bưởi, dâu…do khách kêu theo mơ-nuy của quán mà tiếp viên chìa ra trước mặt chỉ là một cái tên gọi dùng để ghi hóa đơn tính tiền theo giá trên trời chứ thực chất chỉ là …nước máy, chất tạo hương vị, đường hóa học vái lát mỏng trái thật, cho vào máy…đánh trộn, rót ra ly, cắm một cây dù giấy nhỏ xinh, một khoanh trái cây cắt mỏng để trang trí, một chiếc muỗng, cái ống hút là xong.

                                                                                       Trà sữa trân châu khó kiểm soát  

Một ly nước ép trái cây toàn hỗn hợp hóa chất như thế nhiều quán cà phê tính giá cắt cổ từ vài chục ngàn tới gần cả trăm ngàn. Người uống đã mất tiền oan, lại ôm thêm mầm mống bệnh tật do các chất độc hại vào lục phủ ngụ tạng, tai hại không biết đâu mà lường. Thế nhưng mỗi ngày người ta vẫn tấp nập vào quán xá, ăn uống những thứ toàn hóa chất và vô tư móc hầu bao ra trả cho những khoản tiền oan ức là điều hết sức vô lý. Hiện nay người ta không chỉ kéo nhau vào quán xá uống cà phê hóa chất và các loại thức uống pha chế bằng hương liệu mà ngay ngoài đường, trên từng cây số, các loại nước giải khát từ: nước ngọt, nước mía, nước khoáng, xi rô, đá chanh, trà chanh, trà sữa trân châu…đều tiềm ẩn nguy cơ ngộ độc, nhẹ là rối loạn tiêu hóa bị “Tào Tháo rượt”, nặng có khi phải chở đi bệnh viện cấp cứu, đường nào cũng mất sức khỏe, hại đến bản thân. Có khi ngay trong ly nước giải khát, phần nguy hiểm chưa chắc nằm trong nước mà nằm ngay trong “nước đá” nếu nước đá được sản xuất bất cẩn, bằng nguồn nước không đảm bảo vệ sinh. Mới đây báo chí đã đưa tin, một loại nước ngọt đóng chai được giới trẻ ưa thích, được quảng cáo ì xèo trên các báo, đài là rất an toàn, bổ dưỡng là trà Dr Thanh nhưng lại bị phát hiện là bị “kết tủa”.

Do đó chuyện ăn uống ngày nay rất cần được mọi người đặc biệt quan tâm, cảnh giác nếu không muốn chết liền tức khắc hay chết từ từ.

Trường Giang

 

 

 

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Môi trường, Xã hội
Tin cập nhật
  • “Có về Cổ Chất với anh thì về…”

    Làng Cổ Chất xưa và nay Lần lữa hẹn lên hẹn xuống năm lần bảy lượt mãi, rồi thì cuối cùng bữa ấy tôi cũng có thời gian về thăm làng Cổ Chất của Kim Thanh, cô phóng viên một tờ báo ngành nọ. Và rồi cảm gác đầu tiên của tôi khi đặt chân […]

  • Phiên họp trù bị Đại hội lần thứ XIII Đảng Cộng sản Việt Nam

    Tại phiên họp, các đại biểu thông qua Quy chế làm việc của Đại hội; bầu Đoàn Chủ tịch, Đoàn Thư ký, Ban Thẩm tra tư cách đại biểu; thông qua Chương trình làm việc Đại hội, Quy chế bầu cử… Sau khi đặt vòng hoa, vào Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh và […]

  • Đại hội XIII: Tin tưởng, quyết tâm đưa đất nước phát triển bền vững

    Cán bộ, đảng viên và nhân dân trên các vùng, miền Tổ quốc đều hân hoan hướng về Đại hội, tin tưởng Đại hội thành công, đề ra đường lối đưa đất nước tiếp tục phát triển bền vững trong thời kỳ mới. Đại hội XIII của Đảng diễn ra tại Thủ đô Hà Nội […]

Sự kiện
Tam nông
  • Thanh long rớt giá, nông dân Bình Thuận, Long An lo “mất” Tết

    Cả hai vùng trồng thanh long lớn nhất cả nước đang loay hoay tìm đầu ra cho vụ thanh long chong đèn cuối năm. Trước đợt thu hoạch Tết Nguyên đán, người trồng thanh long tại 2 tỉnh Bình Thuận và Long An đang đối diện với khó khăn, khi vụ này cây cho năng […]

  • Hiệu quả từ mô hình nuôi lươn đáy không bùn

    Nhằm đa dạng hoá các sản phẩm nuôi trồng thuỷ sản cho hội viên nông dân và đẩy mạnh xây dựng Chi hội Nông dân nghề nghiệp, Tổ hội Nông dân nghề nghiệp. Năm 2020 T.Ư Hội Nông dân Việt Nam (NDVN) đã triển khai dự án nuôi lươn trong bể xi măng đáy không […]

  • Đồng Tháp: 5/8 xã biên giới đạt chuẩn nông thôn mới

    Chiều ngày 15/1, tại tỉnh Đồng Tháp, UBND tỉnh Đồng Tháp tổ chức buổi họp mặt mừng Đảng – mừng Xuân Tân Sửu năm 2021 và báo cáo kết quả nổi bật thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội 5 năm (2016-2020). Tại buổi họp mặt, ông Phạm Thiện Nghĩa, Chủ […]