07:03 - 12/08/2017

Sông quê nơi xuất phát của cội nguồn thương nhớ

Tuổi thơ của mỗi người là những ký ức đẹp nhất mà dù trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn không hề đổi thay. Trong ký ức tuổi thơ, sông quê là nơi lưu dấu những kỷ niệm ngọt ngào nhất, nơi bình yên mà tôi muốn trở về.

Dòng chảy của tuổi thơ

Tuổi thơ tôi trong nỗi nhớ sông quê là những buổi chiều tắm mát trên sông, nghêu ngao hát một khúc đồng dao và chạy nhảy vui đùa cùng chúng bạn. Là những buổi sáng tinh mơ lang thang dắt trâu ra đồng gặm cỏ, chỉ chực chờ đàn trâu căng bụng cả đám đổ nhau ra sông, đứa mò cua bắt ốc, đứa lặn lội tìm sò… Là những buổi chiều khi mặt trời đỏ ửng nấp sau dãy núi chỉ đủ phản chiếu những sắc màu lên mặt sông chúng bạn hăng hái dắt trâu về nhà rồi ào ào chạy ra sông tắm mát. Có những hôm trời nắng, đám bạn trốn nhà ra sông, rủ nhau đi tìm hái quả sung chấm muối ớt. Sung mùa nắng mà vẫn chua giòn chứ không đắng chát, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon. Có những chiều nắng nhẹ mây yên ả trôi cả bọn dắt nhau ra bờ bãi thả diều, đánh bóng chuyền, chơi đá banh, nhảy lò cò… Có biết bao kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với con sông quê hương mà mỗi lần nhớ đến lòng lại rưng rưng xúc động.

Tuổi thơ hồn nhiên bên dòng sông quê.

Sông quê là nỗi nhớ. Nỗi nhớ về sông là những hình ảnh đã đi vào tiềm thức tự lúc nào không hay. Và rồi thật tự nhiên nó bỗng trở thành hình ảnh soi chiếu trong nỗi nhớ mỗi khi nghĩ về. Đó là những đêm trăng sáng tỏ soi chiếu mặt sông lấp lánh, khi trong thinh lặng sông hiền hòa trôi chảy. Những ngọn nguồn của sông nào ai biết tới, chỉ biết rằng dòng chảy của nó đã đi qua nơi này để tuổi thơ của những đứa trẻ sinh ra nơi có dòng sông chảy qua được sống giữa mênh mông sông nước hiền hòa. Nhớ về sông là nhớ tiếng mái chèo ai khua trên sóng nước, nhớ tiếng ai hát ru con nghe ngọt lịm đong đầy, nhớ tiếng gọi đò hiền hậu trên sông… Những âm thanh quen thuộc ấy cộng hưởng nhịp nhàng với những đêm trăng sáng là thứ mỗi đứa trẻ xa quê vẫn tha thiết được lắng nghe, nhìn ngắm mỗi ngày.

Như người bạn hiền

Mang trên mình những dòng chảy muôn đời, sông là nhân chứng chứng kiến những đổi thay của thời cuộc, của phận người. Từ những đứa trẻ thôn quê đen nhẻm đến những người đàn ông chất phác bủa lưới trên sông. Từ những người đàn bà quanh năm gắn đời mình với sông trong những cuộc lặn lội mò cua bắt ốc đến những người lái đò quanh năm sống trên sông nước, hay những người buôn bán trôi nổi trên sông mỗi ngày đi đi về về… Họ – mỗi người một cuộc đời, một phận người. Nhưng theo những cách khác nhau họ đã gắn bó cuộc đời mình với sông, lớn lên cùng sông, trưởng thành cùng sông, cộng sinh cùng sông, đi qua năm tháng cuộc đời cùng sông. Ắt có điều gì đó đã se sắt nên mối nhân duyên này? Hay chỉ giản đơn sông nước hiền hòa từ bao đời nay vẫn ôm ấp chở che mà không từ chối bất kì phận người nào? Những vui buồn trên sông nước âu cũng là vui buồn của những người đã chọn sông làm nơi san sẻ.

Những con người cộng sinh và gắn bó đời mình với sông theo một cách nào đó họ chính là những người đã nuôi lớn dòng sông, mang lại cho dòng sông một sức sống. Thử nghĩ mà xem, nếu không có những con người ấy liệu dòng sông có trở nên lẻ loi vô nghĩa? Thiếu họ sông có lẽ cũng chỉ là sông mà không có bất kì mối giao hòa, mối lương duyên nào với con người. Những người lái đò trên sông, những người đàn ông khỏe khoắn thả lưới đánh cá, những thiếu nữ chải tóc trên sông, đôi câu ca à ơi dí dậu của những người đàn bà sống trên sông nước, theo một cách nào đó đã nuôi lớn và mang lại sức sống muôn đời cho chính dòng sông ấy.

Cuộc sống mưu sinh bên dòng sông quê.

Xa rồi những tháng ngày nghèo khó mà rộn tiếng cười. Xa rồi con sông quê ôm ấp nuôi lớn tuổi thơ mỗi người. Những kỷ niệm trên sông giờ trở thành nỗi nhớ niềm thương của mỗi người con xa xứ. Sông quê dù bao năm xa cách vẫn mãi là một người bạn hiền mà mỗi lần nhớ đến, bao nhiêu kí ức xoay quanh dòng sông thuở nào lại cuồn cuộn chảy và bến đỗ của nó là mỗi tâm hồn ngày ngày vẫn da diết hướng về sông quê.

Vẫn con sông quê hương, con sông hiền hòa muôn đời vẫn chảy, dẫu cho thời gian có trôi đi vô cùng, dẫu cho bao đứa trẻ sinh ra, tắm mát trên dòng sông, được dòng sông nuôi lớn giờ đã trưởng thành rời sông ra đi mỗi người một cuộc sống mới. Liệu ai có thể quên được sông quê? Như một đạo lí ở đời, uống nước nhớ nguồn, hãy tin rằng những đứa trẻ lớn lên từ sông, mang trên mình những nét hồn hậu của sông, dù có lần rời sông đi tìm cuộc đời mới vẫn sẽ có ngày vì nhung nhớ mà trở về.

 Nguyên Hạnh
Chủ đề:
Tin cập nhật
Sự kiện
Tam nông
  • Làm gì để kinh tế tập thể bắt nhịp thị trường, phát triển bền vững?

    Nhiều ý kiến cho rằng khu vực kinh tế tập thể, hợp tác xã phải có sự chuyển biến mạnh mẽ cả về tư duy lẫn công nghệ sản xuất để bắt nhịp thị trường và phát triển bền vững. Mặc dù Đảng và Nhà nước đã tạo nhiều cơ chế, chính sách đầy đủ […]

  • Từ phận tiều phu đến tỷ phú chăn gà

    Sở hữu một trong những trang trại gà lớn nhất tỉnh Bình Dương, liên kết và cung cấp gần 300 ngàn gà giống cho nhiều hộ nông dân trong và ngoài tỉnh, mỗi tháng xuất bán hơn 400 tấn gà thịt ra thị trường. Từ mô hình liên kết chăn nuôi gà cho hiệu quả […]

  • Hoàn thiện kỹ năng nghề nông nghiệp để áp dụng đào tạo

    Sau gần 1 năm thành lập và đi vào hoạt động, Hội đồng kỹ năng nghề trong ngành Nông nghiệp đã có nhiều phiên làm việc để xây dựng các tiêu chuẩn kỹ năng cho lao động làm nông nghiệp ở Việt Nam. Kỳ vọng sớm ứng dụng kỹ năng nghề vào đào tạo Để […]